"Của để dành" - Câu chuyện xúc động về người Cha nghèo, hay và ý nghĩa đầy tính nhân văn

Cả đời người đàn ông ấy chắt chiu cũng chỉ để dành cho các con. Chẳng bao giờ mình thấy người đàn ông ấy nghĩ cho bản thân dù chỉ một lần

"Của để dành" - Câu chuyện xúc động về người Cha nghèo, hay và ý nghĩa đầy tính nhân văn

Từ hồi cấp I, mình đã nghe bạn than về ba bạn. Bạn kể ông già ở nhà, tối ngày mở miệng ra chỉ biết tiền tiền. Hồi nhỏ bạn đòi mua cây súng nước, ba bạn hỏi “có ăn được không”; lớn chút nữa, bạn đòi mua trái banh, ba bạn cười “có ăn được không”. Lên cấp III, bạn đòi đi học đàn guitar, ba bạn nhìn bâng quơ “môn đó có thi tốt nghiệp không”. Nhấp chút rượu, bạn khoác vai mình nghiêng ngả, bao nhiêu năm rồi mà tính ông già vẫn y chang vậy. Bạn đòi bán miếng đất sau nhà ra phố ở. Ông già cười “ra đó lấy gì ăn”. Bạn nói nhiều khi không biết nói chuyện gì với ông già vì câu chốt hạ thường gọn đeo “có ăn được không” hay “rồi có mài ra ăn được không”. Mình nhìn bạn cười, có khi như vậy cũng tốt.

Mình nhớ hồi nhà bạn còn ở trong khu tập thể của giáo viên. Ba bạn trong ký ức của mình là một người hiền lành, chịu khó. Có ông thầy Tư sát vách vẫn hay cười ba bạn “trùm sò”. Bởi có mấy lần lãnh lương, ba bạn gom hết tiền trong nhà đi… sắm vàng. Đếm tới đếm lui còn thiếu đúng một trăm ngàn nữa là sắm được hai chỉ, ba bạn qua nhà thầy Tư mượn đỡ cho đủ (ba bạn sợ tiền bị mẻ). Thầy Tư cười bĩu môi mà vẫn cho mượn. Để có lần con của thầy Tư bị xe đụng phải chuyển lên tuyến trên, ba bạn mang vàng tích cóp dúi vào tay đồng nghiệp “cầm theo phòng thân”. Hôm đó mình đứng nép vào sau lưng ba của bạn.

"Của để dành" - Câu chuyện xúc động về người Cha nghèo, hay và ý nghĩa đầy tính nhân văn ảnh 1

Hồi nhỏ, bạn thích trồng cây kiểng, cứ hễ thấy cây gì lạ mắt bạn lại hì hục đào xới trước khu tập thể. Ba bạn lắc đầu “phải trồng bụi mồng tơi, gốc hành, cây ớt thì có cái để ăn không?”. Cái vẻ đẹp xớ rớ của bông hoa mười giờ, cái dáng lạ của cây tra bồ đề đâu có làm ba bạn bận tâm. Bạn định cãi mà biết trước câu trả lời nên thôi.

Vào học tiết của ba bạn. Bạn hay ngồi nhăn nhó với mình chỉ vì cái quần “chó táp ba ngày chưa tới”, với cái áo ngả phèn của ba bạn. Bạn hay cằn nhằn mỗi khi ba bạn sắm đồ mới cho bạn, mặc tới nửa năm thì quần áo của bạn mới vừa y. Ba bạn nói con nít thấy vậy mau lớn lắm, mua trừ hao đến đó là vừa. Cho nên bạn cứ mặc thùng thình đi học, tụi trong lớp cứ chọc quê bạn mặc đồ của ba đi học. Lúc đó mình nhìn bạn buồn hiu, vậy cũng sướng gấp trăm lần cái đứa phải đi xin đồ của người khác mặc lại.

Hàng xóm nói một mình nhà bạn ăn hết cái đìa rau muống ở ủy ban xã, đến nỗi người ta muốn hái ăn cũng ngại. Ba bạn cứ chiều chiều lại ҳách rổ ra đồng hái rau, giăng lưới, câu cá. Đối đế lắm mới thấy nhà bạn mua cá, thịt ở ngoài chợ. Mình hay bỏ bạn những chiều như thế. Mình có thói quen theo ba bạn đi kiếm cá, hái rau về cho má. Ba bạn vẫn hay sớt cá vào rổ cho mình mỗi khi thấy cái rổ nhẹ tênh, nghe được cả tiếng gió lùa. Lên cấp III, bạn giậm chân lúc ba bạn chiên cơm cho bạn mang theo những hôm học hai buổi. Ba bạn chỉ thật sự từ bỏ khi thấy cái cà mèn nằm bơ vơ ở góc nhà và cái nhìn khó chịu của đứa con trai. Ngày ấy mình ngu ngơ “mày không ăn thì mang theo cho tao”.

"Của để dành" - Câu chuyện xúc động về người Cha nghèo, hay và ý nghĩa đầy tính nhân văn ảnh 2

Quanh nhà bạn đâu cũng là thuốc. Bệnh ho thì có cây cỏ cứt heo, chảy máu đứt tay thì có cỏ mực, bệnh cảm sốt thì hái lá sả, lá ổi, lá bạch đàn nấu nồi nước xông. Ở gần nhà bạn nên mình cũng thυốc lòng tên từng nhành cây ngọn cỏ, biết nó có công dụng thế nào. Bạn thì chẳng bao giờ tin vào mấy cây cỏ cho bò ăn lại có thể chữa được bệnh cho con người.

Ngày mà mấy đám cỏ sau nhà không còn sức níu giữ ba bạn lại, bạn ngồi cầm mớ vàng trong tay gục khóc. Ba bạn chuẩn bị cho cuộc đi xa bằng cách gửi lại con “chút đỉnh phòng thân”. Ba bạn thều thào “chỗ này ba cho con Hai, chỗ này ba cho thằng Út, còn chỗ này là phần làm mồ mả cho tao với má mày”. Mình thấy bạn không lấy cái túi vàng, bạn ngồi nắm tay ba bạn mà lắc đầu nguầy nguậy. Mình đứng lặng bên ba bạn rất lâu, cả đời người đàn ông ấy chắt chiu cũng chỉ để dành cho các con. Chẳng bao giờ mình thấy người đàn ông ấy nghĩ cho bản thân dù chỉ một lần. Ba bạn đã rời đi. Ông cũng để lại cho mình một cái túi (không phải là vàng) mà mình xài cả đời không hết…


tâm sự

Tin tức mới nhất